NHỚ VỀ TRÀ KIỆU
Từ Houston con nhìn qua khoảng vắng,
Nhớ về Mẹ, nhớ mảnh đất thôi nôi.
Chợt lớn lên trong cảnh huống bồi hồi.
Con bỏ Mẹ để vượt qua biên giới.
Vòng địa cầu đường đi không thấy tới,
Ôm u hoài nhung nhớ khoảng thời xuân.
Mang ưu tư trọn kiếp sống ngũ tuần,
Hồn bỏ ngõ trào dâng niềm nuối tiếc.
Mẹ Trà Kiệu, Mẹ ơi lòng tha thiết,
Nhớ nhung hoài tiếng súng nổ vu vơ.
Tiếng suối reo réo rắt tận bến bờ,
Ruộng đồng cả ngát xanh mùi lúa chín.
Hòn Bửu Châu ngàn đời chôn câm nín,
Hận Đồ Bàn phủ kín với thời gian.
Tiếng cầu kinh rộn rã núi non ngàn,
Tung hô Mẹ trên đỉnh đồi cao vót.
Xóm phái Đông nơi lọt lòng thanh thoát,
Nơi ê a chập chững bước chân non.
Nơi run run hơi thở Nội mỏi mòn,
Và từ đó Nội ra đi biền biệt.
Xóm phái Tây với hàng me xanh biếc,
Tháp Giáo đường rợp bóng mái trường xưa.
Têrêxa, trống dục điểm canh trưa,
Con từ giã sách đèn qua viễn xứ.
Chợ Hàm Rồng rộn lên niềm quá khứ,
Dĩ vãng buồn khơi động giấc chiêm bao.
Hai mươi năm cách biệt vẫy tay chào,
Con thầm gọi Trà Kiệu ơi, luyến nhớ.
Nguyễn Văn Trà Kiệu
Houston Giáng Sinh 1992
