Đức Mẹ Trà Kiệu 1885

Trà Kiệu 1885 (thơ)


Những Khó Khăn Của Hai Phe Lâm Chiến

Chiến tranh chưa đến giờ tàn,

Hai bên đã thấy muôn vàn khó khăn.

            Văn Thân có khó Văn Thân,

Trà Kiệu có khó: phải cần giải vây.

            Văn Thân thất bại chua cay,

Lính thời quá thiếu, bao vây cầm chừng.

            Trước đây tấn kích không ngừng,

Ngày hai ba trận, tưởng chừng đã xong.

            Ai ngờ mỗi đợt tấn công,

Mỗi lần thua đậm, thương vong nặng nề.

            Khiến cho quân lính chán chê,

Tan hàng, rã ngũ, trốn về vợ con.

            Văn Thân thấy khó sống còn,

Phải nhờ tỉnh buộc xã thôn góp phần.

            Vấn đề cấp bách là quân,

Bổ sung đội ngũ, chiến tranh đang cần.

            Xã thôn thấy rõ Văn Thân,

Bất tài bất lực, giết dân hại người!

            Trà Kiệu đáng giá mấy mươi,

Thần công đại bác, bao người thương vong.

            Lại đưa voi trận tấn công,

Cuối cùng cũng chạy, còn trông mong gì?

            Bây giờ thêm lính ích chi,

Giúp phường phản tặc, dại gì xả thân?

            Lại nghe tiếng dội xa gần,

Cho hay Trà Kiệu hưởng ân lộc Trời.

            Hai ngày bị pháo tả tơi,

Có Bà đỡn đạn, mọi nơi an toàn.

            Lại nghe gặp lúc nguy nan,

Có “đoàn con nít” tới can thiệp liền.

            Họ là Thần Thánh linh thiêng

Đuổi quân Nghĩa hội đảo điên rã hàng.

            Trà Kiệu có đức có nhân,

Khiến Trời phải cứu, ta cần dung tha.

            Nghĩ rồi tự quyết lánh xa,

Không quyên, không giúp gian tà bất nhơn.

            Văn Thân chẳng cách nào hơn,

Yêu cầu tỉnh gởi tù nhân tạm xài,

            Nhận tù thêm nặng hai vai,

Phải lo canh giữ, mấy ai thật lòng.

            Trà Kiệu cũng đã long đong,

Sợ rằng nạn đói đến trong vài ngày.

            Cố Nhơn thừa lúc rảnh tay

Đích thân kiểm soát, xem nay còn gì?

            Gạo thì chỉ đủ du di,

Vài ba ngày nữa, lấy chi sống còn?

            Cố Nhơn lo lắng bồn chồn,

Vì chưng nạn đói chẳng còn bao xa!

            Trà Kiệu không thể tà tà,

Viện binh giải cứu chỉ là hứa suông!

            Cố Thiên chắc bị vây luôn

Nên không tiếp cứu, chẳng buồn hỏi thăm.

            Thôi đừng tính chuyện xa xăm,

Phải lo tự cứu, quyết tâm tắc thành.

            Trà Kiệu phải dứt chiến tranh,

Nếu không nạn đói hoành hành nay mai!

            Trà Kiệu tuy thắng dài dài,

Nhưng chưa dứt điểm, nạn tai vẫn còn!

            Văn Thân đang lúc mỏi mòn,

Xã thôn không giúp, ta còn đợi chi?

 

 

Leave a Reply