Trận Đánh Voi (14/9/1885)
Sáng nay các Đội nhôn nhao,
Vì lo chuẩn bị sẵn sàng đánh voi.
Cố Nhơn leo vội lên đồi[62]
Thử xem cho biết chuyện voi thế nào?
Nhưng khi càng tiến lên cao,
Càng nghe tiếng trống, tiếng gào rền vang.
Đến khi quan sát các làng,
Voi đâu chẳng thấy, thấy toàn bộ binh.
Từ Nam kéo tới rập rình
Thành Hời tiến chiếm, chương trình gì đây?
Làm đầu cầu hoặc bao vây,
Đằng nào cũng khốn, cũng gây hiểm nghèo.
Cố bèn chạy xuống một lèo,
Tuyến Nam thẳng tới, chiếu theo tình hình.
Ban hành chỉ thị phân minh
Để cho các Đội vững tâm tuân hành.
Khi nhìn thấy địch chiếm Thành[63]
Lại lo chuẩn bị chiến tranh lâu dài.
Cố đòi phải đập tan ngay
Ý đồ chiếm đóng mai ngày đỡ lo.
Cố Nhơn chẳng chút đắn đo
Lệnh ban các đội kíp lo thi hành.
Đội Ba tiến chiếm đầu thành
Chiếm xong cố thủ, giao tranh tạm chờ.
Chờ cho Một, Sáu[64] ra cơ
Tấn công chính diện, bấy giờ hãy bung.
Đang khi Một, Sáu thư hùng,
Ba đâm sườn địch, xé tung đội hình.
Thành phần trừ bị Nữ binh[65]
Đề phòng bọc hậu, an ninh bảo toàn.
Lệnh xong, Ba kíp mở màn,
Hành quân tiến chiếm đầu thành cho xong.
Tiếp theo, Một Sáu tiến công
“Giêsu…” khẩu lệnh nổ tung bầu trời.
Hàng ngang đánh thẳng thành Hời
Địch quân náo loạn, chơi vơi rã hàng.
Mặc cho Chưởng Thủy[66] chặn đàng,
Chẳng ai tuân lệnh, từng đoàn thoát thân.
Mười tên cận vê kiên gan
Cuối cùng cũng chạy, bằng an sống còn.
Chưởng Thủy lo lắng bồn chồn
Chạy không kịp lính, cô đơn thân già.
Ông bèn quay lại xin tha,
“Tha ông thì được, ai tha bọn nầy“
Nói rồi sẵn giáo trong tay,
Đâm y một giáo, quỵ ngay tức thì.
Rồi dùng chính kiếm của y,
Chặt đầu bỏ xác, mang đi về làng.
Trận nầy thắng lợi dễ dàng,
Mọi người phấn khởi sẵn sàng đánh voi.
Mặt Nam vừa nghỉ xả hơi
Mặt Đông sóng gió, người người lo âu.
Voi thì còn ở đâu đâu
Âm thanh vọng lại, tưởng đâu gần kề.
Quân ta hàng ngũ chỉnh tề,
Cúi rơm sẵn lửa, voi về thổi lên.
Cuối cùng xuất hiện làng bên,
Voi thì một thớt, kèm thêm quân hầu.
Cố cho đội Một đối đầu,
Chặn voi không để tiến sâu vào làng.
Đội Phổ mai phục sẵn sàng
Đợi voi tới mốc mới dàn quân ra.
Giàn rồi đốt đuốc từ xa,
Tiến lên chầm chậm để mà nhát voi.
Quả thật voi sợ lửa rồi
Đã không chịu tiến, cứ đòi chạy lui.
Chú nài tay mạnh dập vùi
Voi càng nhớn nhác, lùi lùi, quay quay.
Đây là lúc phải ra tay,
Quân ta nhào tới, voi quay đầu liền.
Có người nghịch ngợm vô duyên,
Đuốc nhui vô đít, voi liền rống lên,
Rống rồi nhảy chạy như điên,
Giẫm ngay đồng bọn không kiêng nể gì.
Trà Kiệu thoát hiểm hôm ni
Tạ ơn Đức Mẹ giải nguy trận nầy.


